Change background image
Diễn Đàn Sinh Viên CDXD Số 1

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1code Bach Tuyet thoi @ on Tue Apr 26, 2011 7:37 pm

thuynhu267


Quản Trị Viên
Quản Trị Viên
Ở 1 đất nước phương Tây

Có 1 công chúa ngất ngây lòng người

Trên môi luôn nở nụ cười

Da trắng như tuyết muôn người khó qua

Tính tình, giọng nói thướt tha

Tên gọi Bạch Tuyết nết na dịu dàng

Vua cha iu quý như vàng

Nên kén con rể đàng hoàng tài ba.

Có 1 phù thủy xấu xa

Bày kế dụ dỗ lấy cha của nàng

Mụ ta bản tính hung tàn

Lại muốn mình đẹp vô vàng mới cam

Nhưng trời căm ghét lòng tham

Đã cho công chúa đẹp trăm lần bà

Bà ta ko chịu mình già

Tìm ngay gương phép thật thà hỏi thăm

Gương này tuổi đã ngoài trăm

Biết hết mọi chuyện ngàn năm phi thường

"Gương kia ngự ở trên tường

Nước đây ai đẹp được dường như ta?"

"Bà ơi!bà xấu như ma

Hỏi ta câu đó sao ta trả lời?".

Bà ta tức giận kêu trời

"Mày ngon nhắc lại toi đời nha con"

Gương nghe hồn phách chẳng còn

Vội vàng nhẹ giọng ví von đôi lời

"Bà ơi bà đẹp nhất đời

Bây giờ bà chỉ... hết thời mà thôi

Có nàng Bạch Tuyết mồ côi

Tóc mây được gọi Re-Joi mượt mà

Nhìu người lầm tưởng đi spa

Nhưng nàng đến đó mat-xa thôi à

Cộng thêm dáng vóc kiêu sa

Tắm sữa dưỡng thề trắng da bao ngày

Lớn lên điện nước đủ đầy

Hơn hẳn bà lão thân gầy giơ xương

Con đây đối đáp tỏ tường

Mong bà nể mặt xót thương thân già

Treo con lên một góc xa

Lâu lâu bà gọi con ra trả lời".

Bà ta chẳng đáp nữa lời

Ra chiều ngẫm nghĩ xa vời đi đâu

Nghĩ quanh nghĩ quẩn hồi lâu

Bà ta hét lớn: "Đau đầu quá đi

Nghĩ mãi sao chẳng ra gì?

Làm sao cho nó hết bì với ta?"

Trong lòng nổi máu xấu xa

Kỳ này mụ quyết chẳng tha cho nàng

Bỗng mụ như vớ được vàng

La lên 1 tiếng cả làng thất kinh.

"Ô la! mình quá thông minh

Mướn tên sát thủ nhổ đinh là rồi".

Nghĩ xong mụ gọi bầy tôi

Lựa tên sát thủ kín môi giữ mồm

Chọn ngay 1 kẻ gầy nhom

Chuyên nghề săn trộm và chôm đồ nhà

Bản tính lại quá thật thà

Thêm phần sợ chết thế là nghe theo

Mời nàng Bạch Tuyết vượt đèo

Đi vô rừng rậm săn heo kho tàu.

Bạch Tuyết ít được đi đâu

Nghe rủ cắm trại gật đầu đi ngay

Đi độ được khoảng nửa ngày

Đến nơi hoang vắng tên này ra tay

Móc ra 1 lưỡi kiếm dày

Xem ra Bạch Tuyết phen này không xong

Bạch Tuyết nước mắt lưng tròng

"Mong ah nghĩa hiệp động lòng vị tha

Cho em cao chạy bay xa

Ngày sau em gửi đô la cho dùng".

Thấy nàng Bạch Tuyết trẻ trung

Nên tên này cũng ngại ngùng xuống tay

Nghĩ suy chắc được vài giây

Tên này quát lớn:" Biến ngay tôi nhờ

Ngày sau chớ có vật vờ

Đến gần cung điện, bàn thờ chờ cô".

Bạch Tuyết mừng rỡ phát rồ

Lao ra đường đón ô tô đi Hàn...(Hàn Quốc)

Qua Hàn hết mấy chục ngàn(USD)

Bạch Tuyết đành phải lang thang nẻo đường

"Mong sao gặp được người thương

Cho mình về ngủ trên giường Kim Đan"

Đầu nàng đang nghĩ lang man

Bỗng nhiên trông thấy nhà hoang bên đàng

Nàng vui quên hết hỏi hang

Đạp tung cánh cửa vội vàng lao vô.

Nhìn quanh thấy quá nhìu đồ

Lôi thôi dơ bẩn xô bồ khắp nơi

Nàng ta áh mắt rạng ngời

Nghĩ thầm trong bụng: "Món hời tới tay".

Nàng quên nỗi mệt bao ngày

Gom hết đồ đạc chất đầy vào rương.

Làm xong nàng ngã ra giường

Ngủ luôn 1 giấc quên đường thoát thân.

Trời đêm đã đến thật gần

Thì cũng là lúc chủ nhân về nhà

Mệt nhoài sau chuyến làm xa

Bảy chàng "chậm lớn" hát ca đỡ sầu

Vui ca chẳng được bao lâu

Bảy chàng hoảng hốt:"Còn đâu cửa nhà?"

Lao vào thấy mụ đàn bà

Đang nằm say giấc thật là quá ngon

Các chàng lao tới vây tròn

Định cho Bạch Tuyết ăn đòn nhớ thân

Nhưng khi tiến đến lại gần

Thấy nàng xinh đẹp bất thần cảm thương

Kéo nàng quăng xuống khỏi giường

Cho nàng tỉnh lại tỏ tường thực hư.

Bị đau nàng bỗng gầm gừ

"Tên nào dám đến phá hư giấc bà?"

Vài giây nàng mới tỉnh ra

Thấy bao kẻ địch thật là khó xơi

Một tên bước tới cất lời

"Ê này con nhỏ chưa mời đã vô

Có tin tao ném xuống hồ

Cho bầy cá sấu lột đồ mày ko?

Nếu khôn chớ có dài dòng

Giải thích mọi chuyện động lòng tao tha."

"Dạ bẩm mấy vị đại ca

Em bị truy sát nên ra nỗi này

Mệt mỏi đã quá lâu ngày

Thấy đây sạch đẹp lao ngay vô nằm."

Bảy chàng bàn tán rì rầm

Nghĩ là mình đã trách lầm người ngay,

"Hay nàng cứ ở lại đây

Lo việc nhà cửa hằng ngày kiếm lương

Nấu cơm, gánh nước, dọn giường

Nếu mà chăm chỉ bọn anh thương nhiều."

Bạch Tuyết đành phải gật liều

Đồng ý trước đã mọi điều tính sau.

"Thà rằng làm lụng khổ đau

Còn hơn vất vưởn chân cầu dưới sông."

Mọi chuyện đã dược tính xong

Bảy chàng mừng rỡ yên lòng nghỉ ngơi.

Từ đó nhà cửa rạng ngời

Có người chăm sóc qua thời ở dơ.

Cuộc sống giờ đẹp như mơ

Tám người vui vẻ đợi chờ ngày trôi.

Nhưng ở 1 chỗ xa xôi

Cái bà mẹ ghẻ chưa thôi bực mình

Một hôm bà bất thình lình

Kéo gương ra hỏi sự tình ngày xưa

Gương kia thảnh thật bẩm thưa

"Dạ nàng Bạch Tuyết vẫn chưa lìa đời.

Bây giờ xinh đẹp rạng ngời

Mọi người khen ngợi hết lời trên zing( me)"

Mụ nghe lòng dạ nổi điên

"Biết chỗ nó ở, chỉ liền cho ta"

"Dạ bẩm nàng ở nơi xa

Trong 1 biệt thự thiệt là khang trang

Nằm tít ở tận bên Hàn

Sống chung cùng với 1 đàn trẻ con".

"Thì ra mạng nó vẫn còn

Kì này ta sẽ ra đòn cho nhanh."

Mụ ta nhanh chóng rời thành

Mang theo đủ bộ độc xanh độc vàng

Hôm sau mụ đã đến Hàn

Giả danh bà lão bán hàng si đa

Ra chiều là kẻ thật thà

Lần mò đến chỗ ngôi nhà khang trang

Gọi nàng ra cổng hỏi han

Sẵn tiện quảng cáo giỏ hàng si đa.

Bạch Tuyết bản tính điệu đà

Thấy đồ làm đẹp gọi là phát ham

Lấy ngay chiếc lược thân tràm

Mà ko hề biết được làm bằng xương

Tẩm thêm độc dược khôn lường

Nên nàng vừa chải hết đường thoát thân

Mắt mờ đổ gục xuống sân

Mụ ta mừng rỡ phi thân trốn liền.

Ông trời ko phụ người hiền

Ở lành thì được phật tiên độ trì

Bạch Tuyết bản tính cũng lì

Sức trâu đâu có dễ gì chết nhanh

Nội công còn được 2 thành

Nàng móc điện thoại gọi nhanh 7 chàng

Bảy chàng biết chuyện bàn hoàng

Lao ra phố đón thầy lang về nhà

Thầy này cháu của Hoa Đà

Nói về y học gọi là cao siêu

Thầy về chẳng có nói nhiều

Rút ngay chiếc lược mang điều tai ươn

Lấy vôi pha với chút đường

Thoa đầu Bạch Tuyết vết thương hết liền.

Chữa xong thầy nhận chút tiền

Rồi cho Bạch Tuyết 1 viên định hoàn.

Đây là trị độc linh đan

Uống vào hết sợ trăm hàng độc công.

Bạch Tuyết mừng rỡ trong lòng

"Kì này mụ ấy đừng hòng giết ta".

Mọi chuyện giờ đã trôi qua

Bảy chàng mừng rỡ như là đón xuân.

Còn mụ phù thủy ngu đần

Cứ ngỡ xong việc ko cần kiểm tra.

Nổi lên bản chất điệu đà

Đi mua mấy lọ dưỡng da nước Hàn

Dạo xong mấy chục nhà hàng

Mụ ta rời khỏi Bu-San về nhà

Về nhà mụ lấy gương ra

Hỏi đi hỏi lại vẫn là câu xưa

"Bây giờ ta đẹp nhất chưa?

Đáp cho chân thật đừng lừa ta nha".

"Thưa bà con vốn thật thà

Nhưng sợ nói thật thì bà giết con".

"Sao ta lại phải giết con

Bạch Tuyết giờ đã đâu còn mà lo"

"Bà ơi bà ngốc như bò

Bà lên trang web bà dò thấy ngay

Bạch Tuyết da thịt đủ đầy

Vô tư ca hát, ngày ngày lên zing".

Nghe gương bày tỏ sự tình

Mụ ta đầu choáng,thân mình đổ lăn

Ngồi lên mụ lại nghiến răng

"Kill con Bạch Tuyết khó khăn vậy trời?

Nhưng rồi cưng sẽ rồi đời

Bà đây chẳng có nuốt lời đâu cưng

Kill con bà quyết chẳng dừng

Con ở chỗ đó con đừng đi đâu".


Bẵng đi 1 khoảng đã lâu

Nghĩ nàng Bạch Tuyết chắc đâu nhớ gì?

Mụ ta đi học nghành y

Chế ra loại độc cực kỳ quái thai

Dù cho thánh dược kỳ tài

Gặp thì cũng phải bó tay quay về.

Mụ ta đắc chí hả hê

Mơ về kế hoạch cận kề thành công

Thu xếp mọi việc đã xong

Mụ ta mua vé hàng không qua Hàn

Qua đây lại giả bán hàng

Bán hoa bán quả để nàng quan tâm

Mụ ta trong bụng nghĩ thầm

"Độc cho vào miệng là nằm lăn quay

Nên ta đã nghĩ kế hay

Tiêm vô quả táo thân dày thơm ngon

Chia ra 2 nửa căng tròn

Bên thì chứa độc, bên còn xanh tươi".

Đến gần Bạch Tuyết tươi cười

Buông lời ngon ngọt dụ người tham ăn

Bạch Tuyết còn chút ngại ngần

Vì e mưu kế cái lần vừa qua

Mụ ta đã nghĩ kế xa

Cắt đôi quả táo gọi là thử chung

Ăn xong mụ bỗng nổi khùng

La rằng quả táo vô cùng thơm ngon

Bạch Tuyết 2 mắt xoe tròn

Tham ăn nổi dậy chẳng còn lo chi

Nửa kia ăn chẳng còn gì

Ăn xong còn lại cười khì khen ngon.

Bỗng nhiên trời đất xoay tròn

Nàng đi lảo đảo ko còn thẳng ngay

Thình lình nàng ngã lăn quay

Nảy lên 1 cái đắm say giấc nồng.

Mọi việc giờ đã như xong

Mụ ta mừng rỡ trong lòng hả hê

Đón ngay xe bus đi về

Kẻo công an đến bắt về điều tra.

Bảy chàng mã tử đi xa

Khi về đến cửa gọi là thất kinh

"Xác kia người ở của mình

Sau này ai sẽ giặt đồ mình đây?"

Buồn rầu chắc được nửa giây

Bảy chàng sực tỉnh gọi ngay Hoa Tàn (Cháu của Hoa Đà)

Xui là lão chẳng ở Hàn

Nên sai đệ tử ghé ngang xem nhờ....


Ah này là 1 kẻ khờ

Tay nghề kém cỏi nhưng nhờ đẹp trai

Bắt mạch, bốc thuốc thường sai

Nhưng chiêu "hô hấp" là tài lâu năm

Đến nơi thấy bệnh nhân nằm

Là 1 người đẹp nên đâm ra thèm

Bệnh chi chàng chẳng thèm xem

Giở chiêu hô hấp đi kèm cắn môi

Nghe gần có 1 mùi hôi

Bạch Tuyết choàng tỉnh tung lôi điện quyền

Trúng quyền chàng té ngã nghiên

Văng ra mấy thước đảo điên cả đầu

Bạch Tuyết nhìn 1 hồi lâu

Thấy chàng công tử mặt ngầu manly

Nàng ta nở nụ cười khì

Nói mình đâu có bị gì mà lo

Chẳng qua ăn cố nên no

Không thể tiêu hóa nên bò lăn ra

Nhờ chàng công tử thật thà

Dùng chiêu hô hấp thật là tanh hôi

Ngửi qua được có 1 hồi

Không thể chịu nổi nên ngồi dậy ngay.

"Chàng kia y thuật bậc thầy

Tứ chi phát triển đủ đầy đẹp trai

Quả nhiên 1 đấng anh tài

Xin mang thiếp đến lâu đài tình nhân".

Chàng ta gương mặt hóa đần

Khi nghe lời của mỹ nhân thỉnh cầu

Gật lia gật lịa cái đầu

"Từ nay xin nguyện được hầu giai nhân".

Còn phần phù thủy ngu đần

Đang trên xe bus bỗng lăn ra nằm

Bà ta chỉ kịp thì thầm

"Chết cha! Ta đã ăn nhầm phần kia".

Nói xong hồn xác tách lìa

Một đời làm ác khỏi dzìa quê hương.

Tới đây truyện đã tỏ tường

Nếu ai thấy thích hãy thường copy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

  • • Hãy bấm Like cho những bài viết hay.
  • • Yêu cầu viết tiếng việt có dấu trên toàn diễn dàn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết mới cùng chuyên mục

    Bài viết liên quan

      Quyền hạn của bạn:

      Bạn không có quyền trả lời bài viết